Biến mất là một sự giải thoát. Nhưng cũng là nỗi thống khổ tột cùng.
Nhìn chung, đây không phải là một khởi đầu suôn sẻ cho lắm.
Trong suốt một tuần sau khi đặt chân đến đây, tôi đã dành một khoảng thời gian nhiều đến mức không lành mạnh để âm thầm sỉ vả bản thân trong đầu về cách mình xử lý vụ lùm xùm với Max. Tôi không quan tâm việc đám Người sói có coi tôi là một con quái vật loạn trí hay không, nhưng điều tôi cay cú là chút tự do ít ỏi đáng lẽ họ định ban phát cho tôi đã nhanh chóng biến mất sạch
Đi đâu tôi cũng có người hộ tống: từ đi dạo bên bờ hồ; đi lấy một túi máu trong tủ lạnh; cho đến khi ngồi trong vườn vào lúc chạng vạng chỉ để hít thở chút không khí bên ngoài căn phòng khép kín. Giờ tôi chẳng khác nào một rổ chứa đầy sự hối hận. Kể cũng đúng, ai chẳng tưởng thế là ngầu, cho đến khi một gã Người sói mặt mày cau có đứng canh ngay ngoài cửa phòng tắm trong lúc bạn đang gội đầu.
Cho đến khi mất sạch cơ hội để lục lọi thám thính xung quanh.
Thời gian rảnh thì có thừa, mà việc để làm thì chẳng có bao nhiêu. Đây chính là cuộc sống Kẻ thế chấp mà tôi đã quá quen thuộc, chỉ là lần này thiếu vắng bóng dáng của Serena để bày trò bận rộn cùng nhau. Đáng lẽ tôi phải chán đến chết mới phải, nhưng sự thật thì cuộc sống này cũng chẳng khác mấy so với chuỗi ngày tẻ nhạt của tôi ở thế giới Loài người. Tôi không bạn bè, không sở thích, và cũng chẳng có mục đích sống thực sự rõ ràng trừ việc kiếm đủ tiền thuê nhà để… tồn tại, tôi đoán thế.
Kiểu như cậu đang… tớ không biết nữa, lửng lơ vậy. Hoàn toàn mất kết nối với mọi thứ xung quanh. Tớ chỉ cần thấy cậu hướng về một mục tiêu nào đó thôi, Misery.
Có lẽ tâm lý tôi bị khiếm khuyết đâu đó. Sau khi thời hạn làm Kẻ thế chấp kết thúc, tôi và Serena được tự do bước ra thế giới bên ngoài, được tiếp xúc với những người không phải gia sư hay người giám hộ, được yêu đương và kết bạn. Serena lập tức lao vào cuộc sống đó, còn tôi thì không bao giờ có thể ép bản thân làm vậy. Một phần là vì nếu tôi để ai đó tiếp cận quá gần, việc che giấu thân phận thật sẽ càng khó khăn hơn. Hoặc có thể việc dành mười tám năm đầu đời để nếm trải sự tàn nhẫn của tất cả các chủng tộc đã không chuẩn bị cho tôi một hành trang tốt đẹp gì cho tương lai.
Ai mà biết được.
Vậy nên tôi ngủ suốt ngày, và dành cả đêm để chợp mắt. Tôi ngâm mình thật lâu trong bồn tắm, ban đầu là vì Lowe, nhưng sau đó tôi lại tự tìm được cái thú trong việc này. Tôi xem những bộ phim cũ của Loài người. Tôi đi loanh quanh trong phòng, trầm trồ trước vẻ đẹp của nó, tự hỏi kẻ quái nào lại nghĩ ra kiểu trần nhà ốp xà gỗ vừa tinh tế, vừa ấm cúng lại vừa đẹp đến thế.
Tôi cũng nhớ Internet. Bọn họ sợ tôi có thể nổi hứng làm gián điệp hai mang, và để ngăn tôi tuồn thông tin mật hay thông tin nội bộ mà tôi có thể vô tình thu thập được khi ở lãnh địa Người sói, tôi hoàn toàn không được tiếp cận với công nghệ, ngoại trừ cuộc gọi điểm danh hàng tuần với Vania. Cuộc gọi đó bị theo dõi sát sao và chỉ kéo dài vừa đủ để bà ta dành cho tôi một cái khinh miệt sau khi xác nhận tôi vẫn còn thở. Dĩ nhiên, tôi đâu phải tấm chiếu mới, tôi đã cố lén đem một chiếc điện thoại, một chiếc laptop kèm theo đống công cụ kiểm thử xâm nhập phần mềm.
Thưa quý tòa, tôi đã bị bắt quả tang. Kẻ nào đó lục lọi đồ đạc của tôi đã trơ tráo tịch thu một nửa số đó và nhổ sạch các đầu ăng-ten cùng card Wi-Fi của số còn lại. Khi nhận ra hiện thực, tôi nằm ườn trên sàn suốt hai tiếng đồng hồ, trông chẳng khác nào một con sứa thảm hại bị sóng đánh dạt lên bờ và phơi mình dưới nắng.
Lowe hiếm khi ở đây, và chưa từng xuất hiện trong tầm mắt tôi, dù đôi lúc tôi vẫn cảm nhận được giọng nói trầm thấp của anh ta rung lên qua các bức tường. Những mệnh lệnh đanh thép. Những cuộc trò chuyện dài thì thầm. Có một lần, một ký ức khá rõ nét, ngay khi tôi vừa chui vào tủ quần áo để nghỉ trưa, một tiếng cười trầm ấm vang lên, theo sau là tiếng hét đầy phấn khích của Ana. Tôi chìm vào giấc ngủ vài phút sau đó, lòng vẫn nửa tin nửa ngờ về những gì mình vừa nghe thấy.
Vào buổi tối thứ năm, có tiếng gõ cửa phòng tôi.
“Chào, Misery.” Là Mick – gã Người sói lớn tuổi đã trò chuyện với Lowe tại buổi lễ. Tôi khá là mến chú ấy. Chủ yếu là vì khác với những tên lính gác khác, chú ấy trông không có vẻ gì là muốn tống tôi ra đường cho sét đánh chết. Tôi thích nghĩ rằng chúng tôi đã kết thân khi chú ấy nhận ca trực đêm đầu tiên: Tôi thấy chú ấy đang tựa người vào tường, bèn đẩy chiếc ghế xoay của mình ra hành lang, và bùm, ngay lập tức thành đôi bạn thân tri kỷ. Cuộc trò chuyện dài ba phút về áp lực nước chính là đỉnh cao trong tuần của tôi rồi.
“Có chuyện gì thế, chú bảo vệ dân phố thân thiện?”
“Tên chuẩn chính trị là ‘đội bảo vệ đặc nhiệm’.” Nhịp tim của chú ấy có gì đó là lạ, một thứ âm thanh đục ngầu, chầm chậm như là chán nản. Tôi tự hỏi liệu nó có liên quan đến vết sẹo lớn trên cổ chú ấy không, nhưng chắc tôi chỉ đang tưởng tượng thôi, vì chú ấy mỉm cười với tôi, khóe mắt nheo lại thành một mạng lưới vết chân chim. Sao mọi người không thể cứ dễ mến thế này nhỉ? “Và cháu có một cuộc gọi video từ anh trai cháu đấy. Đi theo chú.”
Bất kỳ tia hy vọng nào về việc Mick sẽ dẫn tôi đến phòng làm việc của Lowe rồi để tôi lại một mình để thám thính đều tiêu tan khi chúng tôi hướng thẳng về phía phòng tắm nắng.
“Sẵn sàng quay về chưa?” Owen thốt lên trước cả khi kịp chào hỏi.
“Em không nghĩ đó là một lựa chọn khả thi đâu, nếu chúng ta muốn tránh…”
“Chọc điên Cha à?”
“Em đang nghĩ đến một cuộc chiến toàn diện cơ.”
Owen xua xua tay. “À, phải rồi. Cái đó nữa. Đời sống vợ chồng thế nào rồi?”
Tôi ý thức rất rõ Mick đang ngồi đối diện, chăm chú theo dõi từng lời tôi nói. “Chán ngắt.”
“Em cưới một gã có thể tiễn em lên đường vào bất kỳ giây phút nào. Sao mà chán nổi?”
“Đúng ra thì ai cũng có thể giết bất kỳ ai, vào bất cứ lúc nào mà. Mấy đứa bạn đáng ghét của anh cũng có thể lôi một sợi dây ra siết cổ anh tối nay. Em cũng có thể đổ thuốc mê triazolopyrimidine vào túi máu của anh cả triệu lần trong suốt hai mươi năm qua rồi.” Tôi gõ nhẹ vào cằm. “Mà sao hồi đó em lại không làm thế nhỉ?”
Có thứ gì đó lóe lên trong mắt anh ấy. “Thế mà hồi trước chúng ta còn từng quý mến nhau đấy,” anh lầm bầm đầy ẩn ý. Anh ấy không sai. Trước khi tôi đi đến lãnh địa Loài người, bất kỳ đứa trẻ Ma cà rồng nào dám kiếm chuyện giở trò khốn nạn với danh phận Kẻ thế chấp tương lai của tôi đều có bị quả báo một cách kỳ lạ. Những vết bầm tím bí ẩn, nhện bò lổm ngổm trong ba lô, những bí mật nhục nhã ê chề bị phơi bày trước mọi người. Tôi luôn nghi ngờ đó là tác phẩm của Owen. Nhưng rồi, có lẽ tôi đã nhầm. Khi tôi trở về nhà năm mười tám tuổi, anh ấy có vẻ chẳng vui vẻ khi thấy tôi, và chắc chắn anh không muốn dính líu đến tôi ở nơi công cộng.
“Xin đấy, em có thể tỏ ra sợ hãi một chút khi sống giữa bầy Người sói được không?” anh hỏi.
“Đến giờ thì con người còn tệ hơn. Họ làm mấy cái trò như đốt rừng Amazon hay không chịu hạ nắp bồn cầu xuống vào ban đêm ấy. Mà anh có việc gì không?”
Anh ấy lắc đầu. “Chỉ muốn đảm bảo là em vẫn còn sống thôi.”
“Ồ.” Tôi liếm môi. Tôi cá là anh ấy chẳng thèm quan tâm tôi có còn tồn tại trên cõi đời này không, nhưng đây là một cơ hội tốt. “Em rất vui vì anh đã gọi, bởi vì… em nhớ anh nhiều lắm, Owen.”
Vẻ hoang mang tột độ thoáng qua trên khuôn mặt mờ mờ của anh trên màn hình. Rồi anh lập tức hiểu ra vấn đề. “Vậy à? Anh cũng nhớ em lắm, em gái yêu à.” Anh ngả người ra sau ghế, vẻ đầy hứng thú. “Nói anh nghe xem em có chuyện gì nào.”
Tất cả các Ma cà rồng ở Tây Nam đều biết chúng tôi là anh em sinh đôi, chỉ vì sự ra đời của chúng tôi ban đầu được tôn vinh như một niềm hy vọng chói lọi (“Hai đứa trẻ cùng một lúc! Trong gia tộc Lark danh giá! Giữa lúc việc thụ thai vô cùng khó khăn, và có quá ít đứa trẻ của chúng ta được sinh ra! Muôn năm!”) và sau đó nhanh chóng bị quét gọn dưới một tấm thảm dày phủ đầy những câu chuyện thêu dệt tàn nhẫn (“Chúng đã sát hại chính mẹ ruột của mình trong suốt hai đêm đau đẻ chuyển dạ. Đứa con trai đã làm bà kiệt sức, và đứa con gái đã giáng đòn quyết định – Misery, họ đã đặt tên cho con bé như thế. Máu trên chiếc giường đó còn nhiều hơn cả trong cuộc chiến Aster.”). Serena cũng biết điều đó, khi tôi lần đầu giới thiệu anh trai với cậu ấy sau khi cậu ấy mè nheo đòi gặp bằng được “Lẽ ra anh ấy có thể là bạn cùng phòng của tớ trong nhiều năm liền, nếu cậu biết cách chơi chiêu hơn đấy, Misery.” Kỳ lạ thay, họ lại hợp rơ nhau một cách bất ngờ, kết thân thông qua niềm đam mê chung là dìm hàng ngoại hình của tôi, quần áo của tôi, gu âm nhạc của tôi. Khí chất chung của tôi nữa.
Thế nhưng, ngay cả Serena cũng không thể ngừng lải nhải về việc thật khó tin làm sao khi Owen lại có thể có quan hệ huyết thống với tôi, với làn da ngăm đen và đường chân tóc đã sớm rút bớt. Đó là vì trong khi tôi thừa hưởng nét mặt của Cha, thì anh ta… chà, tôi đoán anh ta giống Mẹ. Thật khó nói, vì hình như chẳng có bức ảnh nào của bà còn sót lại cả.
Nhưng dù cho giữa tôi và Owen có bao nhiêu điểm khác biệt, những tháng ngày chung sống trong cùng một tử cung chắc chắn đã để lại vài dấu ấn giữa hai đứa. Bởi vì dù lớn lên với tần suất tương tác còn ít hơn cả một đôi bạn qua thư, dường như chúng tôi vẫn hiểu được người kia.
“Anh còn nhớ khi chúng ta còn nhỏ không?” tôi hỏi. “Và Cha thường đưa chúng ta vào rừng để ngắm hoàng hôn và cảm nhận màn đêm bắt đầu buông xuống ấy?”
“Nhớ chứ.” Cả Cha lẫn lực lượng bảo mẫu hùng hậu chăm sóc chúng tôi chưa từng làm bất cứ điều gì tương tự như thế. “Anh vẫn thường nghĩ về chuyện đó.”
“Em đang nhớ lại những điều Cha hay nói. Kiểu như: Thứ bị đánh mất. Đã có tin tức gì về nó chưa?” Tôi chuyển đổi mượt mà giữa tiếng Anh và Cổ ngữ, đảm bảo không thay đổi ngữ điệu. Mắt Mick ngước lên khỏi màn hình điện thoại, tò mò nhiều hơn là nghi ngờ.
“À, phải. Em từng cười liên tục vài phút rồi bảo, Chưa. Cậu ấy chưa quay lại căn hộ, anh sẽ được báo nếu cậu ấy quay lại.”
“Rồi sau đó anh sẽ nổi điên lên vì Cha và em không thèm chú ý đến anh, rồi tự mình bỏ đi lang thang, lầm bầm những câu kỳ quặc nhất. Báo cho em biết nếu có gì thay đổi nhé. Anh có nói chuyện với Kẻ thế chấp Người sói không? Cô ta có nhắc gì về phe Trung thành không?”
Anh ta gật đầu và thở dài một cách vui vẻ. “Anh biết em không tin đâu, nhưng anh luôn nói: Anh không liên lạc với cô ta. Nhưng anh sẽ xem mình làm được gì. Cha luôn yêu thương em nhất mà, em gái yêu.”
“Ôi, anh trai yêu. Em nghĩ Cha yêu thương chúng ta như nhau thôi.”
Về phòng, tôi lôi máy tính ra, tự hỏi liệu mình có thể chôm được một cái chip Wi-Fi từ điện thoại của ai đó không. Tôi nghịch một chút, viết một đoạn mã linh hoạt để quét các máy chủ của Người sói mà có khi tôi chẳng bao giờ có cơ hội dùng tới. Giống như mọi khi thức đêm gõ code, tôi hoàn toàn quên mất khái niệm thời gian. Đến khi tôi ngước mắt lên khỏi bàn phím thì trăng đã treo cao, căn phòng tối om, và một sinh vật nhỏ bé, ma mị đang đứng lù lù ngay trước mặt tôi. Nó mặc một chiếc quần legging họa tiết chim cú mèo kết hợp với váy xòe tutu bằng vải voan, và chằm chằm nhìn tôi như hồn ma của Giáng sinh.
Tôi kêu ré lên một tiếng.
“Chào bé.”
Chúa tôi. “Ana à?”
“Chào chị.”
Tôi ôm ngực. “Cái quái gì thế này?”
“Chị đang chơi game ạ?”
“Chị…” Tôi liếc xuống chiếc laptop của mình. Câu trả lời Chị đang xây dựng một mạch logic mờ có vẻ không phù hợp cho lắm. “Ừ. Sao em vào được đây?”
“Lúc nào chị cũng hỏi mấy câu giống nhau.”
“Còn em thì lúc nào cũng lẻn vào được. Bằng cách nào?”
Cô bé chỉ tay về phía cửa sổ. Tôi cau mày bước về phía đó, chống tay lên bậu cửa để nhìn ra ngoài. Tôi từng thám thính chỗ này rồi, trong nỗ lực tuyệt vọng nhằm tìm kiếm vài phi vụ tình báo không có ai giám sát. Các phòng ngủ đều nằm ở tầng hai, và tôi đã kiểm tra không biết bao nhiêu lần xem liệu có trèo xuống được không (không đời nào, trừ khi tôi bị một con nhện phóng xạ cắn và mọc ra mấy cái giác hút trên ngón tay) hoặc nhảy xuống (mà không bị gãy cổ). Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc nhìn… lên trên.
“Qua đường mái nhà á?” tôi hỏi.
“Vâng. Họ tịch thu chìa khóa của em rồi.”
“Anh trai em có biết em leo trèo như một con khỉ nhện thế này không?”
Cô bé nhún vai. Tôi cũng nhún vai theo, rồi quay lại giường. Dù sao thì tôi cũng chẳng rảnh đi mách lẻo làm gì. “Nó là con nào ạ?” cô bé hỏi.
“Cái gì cơ?”
“Khỉ nhện ấy. Nó là một con nhện trông giống con khỉ, hay là một con khỉ trông giống con nhện?”
“Hừm, chị không chắc nữa. Để chị tra Google xem…” Tôi kéo chiếc máy tính vào lòng, rồi chợt nhớ ra không có mạng. “ĐM.”
“Chị nói bậy nhé,” Ana nói, khúc khích cười đầy thích thú khiến tôi có cảm giác mình như một thiên tài ứng biến vậy. Có cô bé làm bạn cũng khá là vui đấy chứ. “Chị tên gì thế?”
“Misery.”
“Miresy.”
“Misery.”
“Dạ. Miresy.”
“Không phải… mà thôi kệ đi.”
“Em chơi với chị được không?” Cô bé háo hức dán mắt vào chiếc laptop của tôi.
“Không.”
Cái miệng nhỏ nhắn của cô bé trễ xuống phụng phịu. “Tại sao ạ?”
“Vì không được.” Chứ chúng tôi định làm cái trò gì cùng nhau đây? Làm phép chia dài chắc?
“Anh Alex toàn cho em chơi cùng mà.”
“Alex á? Cái anh tóc vàng à?” Tôi chưa gặp lại anh ta kể từ sau vụ với Max. Tôi đoán vụ đó được tính là “trong ca trực của anh ta,” và thế là anh ta bị loại khỏi danh sách luân chuyển cai ngục rồi.
“Vâng. Bọn em đi cướp xe hơi rồi trò chuyện với các quý cô xinh đẹp. Nhưng anh Alex bảo không được nói cho chị Juno biết.”
“Em chơi Grand Theft Auto (GTA) với Alex á?”
Cô bé nhún vai.
“Cái đó có phù hợp với một đứa trẻ… ba tuổi không vậy?”
“Em bảy tuổi rồi nhé,” cô bé kiêu hãnh tuyên bố. Trong khi giơ lên có sáu ngón tay.
Tôi bỏ qua chi tiết đó. “Không giấu gì em, chị khá tự hào vì nó nằm đúng trong khoảng dự đoán của chị đấy.”
Lại một cái nhún vai nữa, có vẻ đây là phản ứng mặc định của cô bé. Tôi hiểu được. Cô bé ngồi xuống giường ngay cạnh tôi và tôi thoáng lo lắng không biết liệu nó có tè dầm ra đây không. Nó có phải đóng bỉm không? Đã biết đi vệ sinh đúng chỗ chưa? Tôi có cần phải vỗ ợ hơi cho nó không nhỉ? “Em muốn chơi cơ,” cô bé lặp lại.
Tôi không phải là một người mềm lòng. Sau khi sống mười tám năm đầu đời chỉ để làm vừa lòng một danh sách dài những kẻ xa lạ mờ nhạt, tôi đã rèn được tính quyết đoán đến mức hoàn hảo. Tôi chẳng gặp chút khó khăn nào trong việc đưa ra một lời từ chối dứt khoát, cuối cùng và không bao giờ bận tâm đến yêu cầu đó nữa. Vì vậy, hẳn là não bộ của tôi đang bị chấn thương nghiêm trọng khi tôi thở dài, bật trình chỉnh sửa mã nguồn lên, và nhanh chóng dùng JavaScript để tạo ra một trò chơi tương tự như Rắn săn mồi.
“Cái này có tính giáo… giáo…?” cô bé hỏi sau khi tôi giải thích xong cách chơi. “Giáo dụt không ạ?”
“Giáo dục.”
“Chị Juno bảo quan trọng là các trò chơi phải có tính giáo…”
“Chị không biết nó có giáo dục hay không, nhưng ít nhất thì nó không vi phạm pháp luật.”
Có một điều gì đó vô cùng giải vây trong cái cách cô bé tựa vào người tôi, mềm mại và đầy tin cậy, cứ như thể chủng tộc của hai chúng tôi không hề săn lùng nhau như một trò tiêu khiển trong suốt vài thế kỷ qua. Đầu lưỡi cô bé hơi thò ra giữa hai hàm răng khi cố gắng đớp lấy những quả táo trên màn hình, và khi một lọn tóc xoăn sẫm màu lòa xòa trước mắt phải của cô bé, tôi giật mình nhận ra ngón tay mình đang giơ ra ngay gần đó, suýt chút nữa đã vén nó ra sau tai cô bé.
“Chết tiệt,” tôi lầm bầm, rụt tay lại.
“Cái gì cơ ạ?”
“Không có gì.” Tôi kẹp chặt hai tay vào giữa lưng và bức tường, lòng đầy kinh hãi trước hành động vừa rồi.
Cảm giác như đã là nửa đêm khi Ana ngáp một cái dài và quyết định đã đến lúc phải quay về phòng. “Dù sao thì mèo của em cũng đang đợi em.”
Khoan đã. “Mèo của em á?”
Cô bé gật đầu.
“Con mèo của nhóc có tình cờ màu xám không? Lông dài? Mặt tịt nữa đúng không?”
“Vâng ạ. Tên nó là Sparkles.”
Ôi, mẹ kiếp. “Đầu tiên, nó là đực.”
Cô bé chớp chớp mắt nhìn tôi. “Thế thì tên nó là Sparkles.”
“Không, tên nó là con mèo chết dẫm của Serena.”
Vẻ mặt của Ana lộ rõ sự thương hại.
“Và thực ra nó là mèo của chị.” Của Serena. Mà thôi kệ đi.
“Em không nghĩ thế đâu.”
“Em thừa biết là nó đến đây cùng lúc với chị mà.”
“Nhưng nó ngủ với em.”
À. Hóa ra đó là nơi nó trốn biệt tích suốt thời gian qua. “Tại vì nó ghét chị thôi.”
“Thế thì chắc nó không phải là mèo của chị rồi,” cô bé nói với vẻ nghiêm túc đầy tế nhị của một chuyên gia tâm lý đang ngầm thông báo rằng tôi chẳng mắc chứng bệnh tâm thần nào cả, tôi chỉ là một con khốn khó ưa mà thôi.
“Em biết gì không? Chị không thèm chấp. Chuyện này là giữa em và Serena nhé.”
“Serena là ai ạ?”
“Bạn của chị.”
“Bạn thân nhất của chị à?”
“Chị chỉ có mỗi một người bạn duy nhất thôi, nên… chắc thế?”
“Bạn thân nhất của em là Misha. Cậu ấy có tóc màu đỏ, và là con gái của chú Cal, bạn thân nhất của anh trai em. Và cô Juno là dì của cậu ấy. Cậu ấy còn có một đứa em trai tên là Jackson, và một đứa em gái nhỏ nữa, tên em ấy là…”
“Đây không phải là tác phẩm Anh em nhà Karamazov đâu nhé,” tôi ngắt lời. “Chị không cần nghe gia phả nhà nhóc đâu.”
“… là Jolene,” cô bé vẫn tiếp tục nói mà không hề nản lòng. “Chị Serena đang ở đâu rồi ạ?”
“Cậu ấy… Chị đang cố gắng tìm cậu ấy.”
“Hay là để anh trai em giúp chị nhé? Anh ấy giỏi giúp đỡ mọi người lắm.”
Tôi nuốt nước bọt. Tôi thực sự bó tay với lũ trẻ con. “Có lẽ vậy.”
Cô bé quan sát tôi trong vài giây. “Chị có giống anh Lowe không?”
“Chị không rõ nhóc có ý gì, nhưng không.”
“Anh ấy cũng không ngủ đâu.”
“Chị có ngủ mà. Chỉ là ngủ vào ban ngày thôi.”
“À. Anh Lowe không ngủ. Không bao giờ ngủ luôn.”
“Không bao giờ á? Đó là đặc tính của Người Sói à? Hay chỉ mình Alpha?”
Cô bé lắc đầu. “Anh ấy bị viêm phổi.”
Thật luôn đấy hả? Anh ta bị từ bao giờ thế? Trông anh ta vẫn hoàn toàn khỏe mạnh trước mặt tôi mà. Chắc với Người sói bệnh viêm phổi không phải là một vấn đề lớn… “Khoan đã!” Tôi gọi giật giọng khi thấy Ana đang hướng về phía cửa sổ. “Hay là em đi bằng cửa chính đi?”
Cô bé còn chẳng buồn dừng lại để từ chối.
“Đi đường đó vui hơn nhiều đấy. Trên đường đi em có thể tạt qua phòng của Lowe,” tôi gợi ý. Bởi vì nếu đứa trẻ này có mệnh hệ gì, trách nhiệm sẽ đổ hết lên đầu tôi. “Qua chào hỏi một tiếng. Chơi bời tí.”
“Anh ấy không có nhà đâu. Anh ấy đi giải quyết mấy cây kẹo mút rồi.”
Tôi bám theo sau cô bé. “Với kẹo mút sao.”
“Vâng ạ.”
“Không đời nào hắn lại đi giải quyết… Ý nhóc có phải là phe Trung thành không?”
“Vâng. Mấy cây kẹo mút ấy.” Cô bé đã bắt đầu leo ngược lên trên rồi, và cái từ khỉ nhện thậm chí còn chưa đủ để lột tả hết sự nhanh nhẹn của nó nữa. Nhưng dẫu vậy thì.
“Đừng làm thế. Quay lại đi! Chị… cấm em không được trèo tiếp nữa.”
Cô bé vẫn tiếp tục leo lên. “Chị là Ma cà rồng mà. Em không nghĩ chị có quyền ra lệnh cho em đâu.” Giọng cô bé nghe hiển nhiên như một sự thật khách quan chứ không phải là đang cãi bướng, và tất cả những gì tôi có thể nghĩ ra để đáp lại là:
“Mẹ kiếp.”
Tôi kinh hãi dõi theo từng cử động của cô bé, tự hỏi liệu đây có phải là tâm trạng khi làm mẹ không: lo lắng sốt vó khi hình dung ra cảnh con mình bị vỡ đầu. Nhưng Ana biết chính xác mình đang làm gì, và khi cô bé đã tự đu mình lên đỉnh mái nhà rồi biến mất khỏi tầm mắt tôi, tôi trơ trọi lại một mình với hai luồng thông tin tách biệt:
Một là, tôi đang quan tâm đến sự sống còn của cô bé Người sói nhỏ bé phiền phức này một cách khó hiểu.
Và hai là Lowe, chồng tôi, bạn cùng nhà của tôi, sẽ đi vắng suốt đêm nay.
Tôi lẻn vào trong phòng tắm, tìm một chiếc ghim cài tóc, và bắt tay vào làm những gì tôi buộc phải làm.

Gửi phản hồi