![]()
Ana cắt ngang câu chuyện kể trước giờ đi ngủ để thông báo với anh một thông tin cực kỳ quan trọng và cấp bách: “Chị Miresy xinh ơi là xiiiiinh. Em mêêêê đôi tai của chị ấy lắm.”
Anh mím chặt môi trước khi tiếp tục đọc sách.
Đối với ma cà rồng, răng nanh không chỉ là răng, chúng còn là biểu tượng của địa vị.
Hãy nhìn vào cơ bắp của loài Người: Có phải cách đây vài thiên niên kỷ, việc có một người bạn đời với bắp tay cuồn cuộn đồng nghĩa với việc được bảo vệ tốt hơn khỏi… khủng long không? Tôi không rành lịch sử tiến hóa; tôi chỉ giỏi toán còn các môn khác thì bằng không. Quan trọng là năng lực thể chất từng là một lợi thế tiến hóa mà giờ đây đã trở nên khá lỗi thời trong thời đại bom nguyên tử. Thế nhưng con người vẫn thấy nó hấp dẫn.
Răng nanh của Ma cà rồng cũng tương tự: chúng được coi là biểu tượng của sức mạnh và quyền lực, bởi vì ngày xưa chúng tôi thường săn mồi bằng cách cắn răng vào da thịt để thưởng thức dòng máu tươi. Càng dài, càng nhọn, càng to thì càng tốt.
Và bộ nanh của con sói này… Bộ nanh của con sói này có thể giật giải trong các cuộc thi. Thống trị các nền văn minh. Giúp chủ nhân của chúng đính hôn, kết hôn, và dễ dàng lên giường với bất kỳ ai tại bất kỳ bữa tiệc Ma cà rồng nào. Và chúng cũng có thể xé xác tôi thành từng mảnh nhỏ như kẹo M&M.
“Cậu là sói thật à?” Tôi hỏi, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh. “Hay cậu là một Người sói bán thời gian?”
Câu trả lời duy nhất đáp lại là một tiếng gầm gừ trầm, kéo dài, đáng sợ đến mức muốn tè ra quần.
“Liệu mọi chuyện sẽ tốt hơn hay tồi tệ đi nếu tôi gầm gừ lại nhỉ?”
“Đằng nào thì cũng chẳng thay đổi được gì đâu,” một giọng nói vang lên từ phía cửa vào.
Lowe. Anh ta đang tựa người vào khung cửa, thư thái như một người mẫu đồ ngủ trong một buổi chụp hình.
“Cảm ơn cậu, Cal,” anh ta nói khi tiến về phía tôi. “Thế là được rồi.”
Và như có phép màu, với một tiếng gầm gừ hờ hững cuối cùng với tôi, con sói giũ sạch bộ lông xám tuyệt đẹp của nó rồi rảo bước rời đi. Nó dừng lại bên cạnh Lowe và dụi đầu vào đùi anh ta.
“Cal? Ý anh là…” Anh ta quay sang tôi và tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh ta, tìm kiếm nét tương đồng. Tôi vốn nghĩ Người sói sẽ có sự đồng nhất giữa dạng sói và dạng người, nhưng Cal có tóc màu đỏ cam. Tôi rướn cổ lên để nhìn rõ con sói hơn, nhưng Lowe đã bước lên chắn trước mặt tôi, che khuất tầm nhìn.
“Cô đang làm cái quái gì thế hả, vợ?” Giọng anh ta nghe như một sự kết hợp dễ bùng nổ giữa mệt mỏi và bực bội. Mọi suy nghĩ về các dạng của Người sói lập tức bay biến.
Tôi vừa bị bắt quả tang. Đang làm một việc rất tồi tệ. Và tôi đang gặp nguy hiểm thực sự.
“Tôi chỉ đang tìm…” Tìm gì cơ? “Giấy ghi chú thôi.”
“Ma cà rồng hay để giấy ghi chú trong máy tính của người khác à?”
ĐM. “Tôi đang định check mail.” Tôi nuốt nước bọt. “Để liên lạc với bạn bè.”
“Cô làm gì có bạn, Misery.”
Tôi không rõ tại sao câu này lại nhói lòng, dù đó là sự thật.
“Và tôi không phải dân công nghệ, nhưng cái đó…”, anh ta chỉ vào những dòng mã lệnh của tôi vẫn đang chạy trên màn hình, “trông không giống Yahoo.”
“Yahoo á? Lowe, anh đang tự làm lộ tuổi già của mình đấy.”
“Vào đi,” anh ta ra lệnh, và tôi không hiểu nổi sao mình lại không nhận ra Alex đã đứng chờ sẵn ở cửa từ lúc nào. Chắc do tôi còn mải nghĩ đến cái chết cận kề của mình. “Cậu có biết cô ta đang làm gì không?”
“Để tôi xem.”
Tôi nhắm nghiền mắt, vạch ra các kịch bản trong đầu. Tôi có thể thúc đầu gối vào hạ bộ của Lowe rồi bỏ chạy, nhưng tôi không biết vùng nhạy cảm đó của họ có yếu như của chúng tôi không, và dù sao thì… xung quanh đây vẫn còn những con sói đang lảng vảng. “Anh đã gài bẫy tôi,” tôi nói. Giọng tôi nghe có vẻ hờn dỗi, và đó chính xác là cảm giác của tôi lúc này. “Anh cố tình bảo Mick rời đi ngay trước mặt tôi vì anh biết tôi sẽ tận dụng cơ hội đó.”
“Misery.” Anh ta tặc lưỡi tỏ ý khiển trách rồi tiến lại gần hơn, như thể biết thừa tôi đang định bỏ chạy. Nhịp tim của anh ta bao bọc lấy tôi, đều đặn và kiên định. “Cô tự gài bẫy chính mình thì có, bởi vì cô quá tệ trong việc này.”
“Việc gì cơ?”
“Lén lút nghe ngóng.”
“Tôi không…”
“Tại sao cô vào phòng tôi? Tại sao cô lại lục tủ quần áo và ngăn kéo của tôi?” Anh ta cúi người về phía trước. Giọng anh ta hạ xuống chỉ còn là một tiếng thì thầm, chỉ dành riêng cho tai tôi. Có điều gì đó đầy dày vò trong giọng nói, cứ như thể hắn đang phải chịu đựng nỗi đau thể xác vậy. “Tại sao giường tôi lại nồng nặc mùi cô như thể cô đã ngủ trên đó?”
Tôi thậm chí còn chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ để lại mùi. Rằng Lowe lại tìm thấy mùi của tôi bám chặt trong mọi ngóc ngách phòng anh ta.
ĐM.
“Xin lỗi,” tôi thốt lên khe khẽ.
“Cô nên thấy có lỗi đi,” anh ta nói vào khoảng không giữa bờ môi chúng tôi. Tôi tự hỏi có bao giờ tim mình đập mạnh thế này chưa. Cảm giác như nó đang đập ngay sát bề mặt da thịt vậy.
“Cô ấy… phải nói là cực kỳ nhạy bén, và chỉ với những công cụ rất thô sơ có sẵn đã hack được vào máy chủ của chúng ta,” Alex thông báo. Giọng điệu có chút ngưỡng mộ, điều này khiến tôi phổng mũi.
“Cậu là người đã xây dựng tường lửa cho tộc Người sói à?” Tôi hỏi.
“Đúng vậy. Tôi là trưởng nhóm an ninh mạng.” Giọng cậu ta nghe có vẻ lơ đãng khi rà soát lại các dòng code của tôi. Bất kỳ nỗi sợ hãi nào cậu ta có khi hai chúng tôi ở riêng đều biến mất khi có mặt Alpha của mình.
“Làm tốt đấy.” Thật kỳ lạ, khi tôi đang trò chuyện với Alex nhưng mắt lại cứ nhìn đăm đăm vào đôi mắt của Lowe. Chỉ cách mắt tôi chừng một inch. “Khá là bất khả xâm phạm.”
“Cảm ơn cô. Có khi nào chính cô là kẻ đã cố tình đánh sập nó vài tuần trước không?”
Tôi nuốt nước bọt. Ánh mắt Lowe dời xuống cổ họng tôi. Và dừng lại ở đó. “Tôi không nhớ nữa.”
“Alpha, cô ta đang tìm kiếm trong cơ sở dữ liệu của chúng ta… chính xác là ba lượt tìm kiếm. Một lượt cho mốc thời gian cách đây hơn hai tháng, một lượt cho tờ Người đưa tin – tôi đoán là một tờ báo địa phương của con người, và một lượt cho người tên là Serena. Serena Paris.”
Nỗi sợ hãi ập đến bao trùm lấy tôi. Chẳng còn chút dưỡng khí nào sót lại trên thế gian này cho buồng phổi của tôi.
“Và đó là ai thế?” Lowe lẩm bẩm, liếm môi. Anh ta hít một hơi thật sâu, có chủ đích. “Thú vị thật đấy. Trong tuần qua tôi đã chứng kiến hai lần cô bị ám sát, vậy mà chưa bao giờ cô có mùi sợ hãi như lúc này. Tại sao thế, Ma cà rồng?” Gương mặt góc cạnh của anh ta hiện lên sắc nét dưới ánh sáng le lói từ màn hình máy tính. Đôi môi anh ta mấp máy, đầy đặn và tàn nhẫn. Tôi không thể dời mắt. “Serena Paris là ai, Misery?”
Nghe giọng anh ta có vẻ thực sự tò mò, và tôi tự hỏi có khi nào anh ta không liên quan gì đến sự mất tích của cậu ấy không. Nhưng cũng có thể liên quan. Có thể anh ta đang giả vờ. Có thể anh ta không biết tên nhưng vẫn làm hại cậu ấy thì sao.
Tôi đẩy mạnh vào ngực anh ta. Việc đó chẳng khác nào cố tình di dời cả một dãy núi hùng vĩ. “Thả tôi đi.”
“Misery.” Ánh mắt anh ta nhìn xoáy vào tôi. “Cô biết rõ tôi sẽ không làm thế mà. Alex,” anh ta nói, lần này lớn giọng hơn nhưng vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào tôi. “Gọi Cal quay lại đây. Có vẻ như chúng ta sẽ phải đưa Gabi về và xé bỏ thỏa thuận đình chiến với Ma cà rồng.”
Tôi nghe thấy tiếng “Vâng, thưa Alpha” lý nhí. Tiếng giày vội vã rời khỏi phòng trong khi tôi lắp bắp: “Cái gì?”
“Tôi buộc phải coi đây là một hành động gây chiến trên danh nghĩa của cha cô và phần còn lại của hội đồng Ma cà rồng. Họ đã cài một gián điệp vào lãnh địa Người sói dưới danh nghĩa Kẻ thế chấp.” Cơ hàm anh ta bạnh lại. “Và mùi của cô… họ đã giở trò với nó, đúng không? Họ biết nó sẽ làm tôi phân tâm…”
“Không.” Tôi bị ép chặt. Nghẹt thở. “Việc này không liên quan gì đến cha tôi cả.”
“Cô đã định gửi những thông tin này cho ai?”
“Không một ai hết! Anh cứ bảo Alex kiểm tra đi. Tôi chưa hề thiết lập bất kỳ lệnh truyền dữ liệu nào cả.”
Anh ta nhích lại gần hơn. Tôi gần như có thể cảm nhận được vị máu của anh ta trên đầu lưỡi. “Alex không còn ở đây nữa rồi.”
Tôi biết chúng tôi đang ở riêng, nhưng lúc này tôi mới cảm nhận được điều đó, cũng như cảm nhận được hơi ấm của anh ta đang thẩm thấu vào người mình. Hơi ấm ấy mang lại một hiệu ứng có thể dự đoán được: dạ dày tôi quặn thắt lại. Cơn đói. Sự thèm khát. “Tôi bảo anh rồi, tôi chỉ đang nghịch lung tung thôi.”
“Đây không phải là trò chơi, Misery.” Những lời nói của anh ta như rung lên qua từng khúc xương của tôi. “Liên minh này còn mới mẻ và mong manh lắm, và…”
“Dừng lại. Dừng lại ngay đi.” Tôi áp hai tay lên ngực anh ta, cầu xin chút khoảng trống, bởi vì tôi… đầu óc tôi đang quay cuồng, ngập tràn những suy nghĩ nóng bỏng, kỳ lạ, những suy nghĩ về huyết quản, cổ và mùi vị. “Làm ơn. Làm ơn đừng làm gì cả. Chuyện này không liên quan gì đến liên minh hết.”
“Được rồi.” Anh ta lùi lại một bước, hai lòng bàn tay vẫn chống vào tường ở hai bên đầu tôi, và điều đó làm tôi nhẹ nhõm hẳn. Máu của anh ta đã bắt đầu tỏa ra mùi hương cực kỳ ngon lành, và…
Chuyện này chưa từng xảy ra với tôi. Chắc là tôi đã quên nạp máu rồi.
“Được rồi,” anh ta lặp lại, “đây là các lựa chọn của cô. Một là cô nói cho tôi biết Serena Paris là ai và đưa ra một lời giải thích hợp lý cho sự lén lút vụng về này. Xử lý cô như thế nào tiếp sẽ do tôi quyết định. Hai là tôi sẽ coi cô là gián điệp đang thu thập tin tình báo về tộc Người sói và dùng xác chết của cô để gửi một thông điệp cảnh cáo đến cha cô.”
“Serena là bạn của tôi,” tôi buột miệng nói. “Là chị em của tôi.”
Toàn thân Lowe căng cứng lại. Có vẻ anh ta đã có vài suy đoán, nhưng câu trả lời của tôi lại nằm ngoài dự tính. “Vậy là một Ma cà rồng.”
Tôi lắc đầu. “Con người. Nhưng chúng tôi lớn lên cùng nhau. Trong vài tháng đầu tiên làm Kẻ thế chấp, tôi luôn quậy phá. Và đau buồn. Tôi đã cố bỏ trốn, tự đẩy mình vào những tình huống nguy hiểm, thậm chí có lần tôi còn… Lúc đó chỉ có tôi và những giám hộ Con người, và họ ghét tôi. Thế là con người quyết định rằng sự xuất hiện của một đứa trẻ khác có thể khiến tôi ngoan ngoãn hơn. Họ đã tìm một cô bé mồ côi bằng tuổi tôi và đưa cậu ấy đến sống cùng.”
Anh ta hừ lạnh một tiếng đầy cay đắng, và tôi sợ có thể anh ta không tin mình. Nhưng rồi anh ta lên tiếng: “Lũ con người chết tiệt.”
Tôi nuốt nước bọt. “Họ đã cố gắng hết sức rồi. Ít nhất họ cũng đã thử.”
“Như thế là chưa đủ.” Đó là một lời phán xét đanh thép. Và tôi cũng chẳng buồn tranh cãi.
“Serena đi rồi. Cậu ấy đã biến mất vài tuần trước, và…”
“Cô nghĩ một Người sói đã bắt cô ta đi?”
Tôi gật đầu.
“Ai?”
Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nói sự thật. Và nếu anh ta có liên quan đến việc cậu ấy mất tích… Anh ta cũng sẽ định đoạt luôn số phận của tôi. “Chính là anh.”
Anh ta có vẻ không ngạc nhiên. “Tại sao là tôi?”
“Anh tự mà giải thích chứ.” Tôi hếch cằm lên. “Tên của anh nằm trong cuốn planner của cậu ấy, ngay vào ngày cậu ấy mất tích. Có thể cậu ấy định gặp anh. Có thể anh là một phần trong bài viết cậu ấy đang thực hiện. Tôi không biết.”
“Một bài viết à? À, ra đó là lý do cô tìm tờ Người đưa tin. Cô ta là một nhà báo.” Đó không phải là câu hỏi, nhưng tôi vẫn gật đầu.
Cuối cùng, Lowe cũng lùi lại. Anh ta vẫn đứng chắn giữa tôi và cánh cửa, nhưng đưa tay vuốt dọc hàng râu lún phún trên quai hàm, cau mày nhìn vào một khoảng không vô định, ngay lập tức rơi vào trạng thái trầm tư. Anh ta đang cố nhớ lại. Nếu anh ta đang giả vờ hoang mang, thì anh ta quả là một diễn viên tài ba. Và tôi không thể đoán được lý do tại sao anh ta phải lừa dối tôi làm gì. Tôi sẽ bị giam lỏng ở đây trong vòng một năm tới, với những phương thức liên lạc vô cùng hạn chế và bị giám sát chặt chẽ với thế giới bên ngoài. Anh ta có thừa nhận mình đang điều hành năm tập đoàn ma túy và cướp chuyên cơ Air Force One (Không lực Một) đi chăng nữa, tôi cũng chẳng có cách nào để báo tin cho ai cả.
“Đó là một canh bạc lớn đấy.” Anh ta dò xét gương mặt tôi, đầy suy tư. Như thể đây là lần đầu tiên anh ta thực sự nhìn thấy tôi. “Tự nguyện biến mình thành Kẻ thế chấp. Kết hôn với tôi. Tất cả chỉ vì có ai đó đã ghi tên tôi vào cuốn sổ planner.”
Tôi cắn chặt môi dưới. Tim tôi thót lại trước ý nghĩ có thể thực sự anh ta không biết chút gì. Manh mối duy nhất của tôi lại đang dẫn tới vực thẳm. “Bạn thân nhất của tôi, người chị em của tôi đã biến mất rồi. Và chẳng có ai đi tìm cậu ấy nếu tôi không làm chuyện đó. Và thứ duy nhất cậu ấy để lại, manh mối duy nhất tôi có chỉ là một cái tên, tên anh, L. E. Moreland…”
“Lowe!” Cánh cửa đột ngột bật mở. Tôi đã chuẩn bị tinh thần thấy Alex, hoặc Cal, hoặc cả một bầy sói điên cuồng lao vào xẻ thịt mình. Chứ không phải là một tiếng gọi hờn dỗi: “Anh đi đâu thế?” theo sau là tiếng chân đi tất sột soạt trên sàn gỗ cứng.
Tôi lập tức bị cho ra rìa. Lowe quỳ xuống để đón Ana, và khi cô bé quấn đôi tay mảnh khảnh quanh cổ anh ta, bàn tay to của anh ta đưa lên nâng niu đầu cô bé. “Anh đang nói chuyện với Misery.”
Cô bé vẫy tay chào tôi. “Chào chị Miresy.”
Cổ họng tôi nghẹn lại. “Tên chị đâu có khó phát âm thế,” tôi lẩm bẩm, nhưng con bé có vẻ rất khoái chí trước cái lườm của tôi. Và tâm trạng cô bé trông vẫn rất phấn chấn dù mới suýt bị bắt cóc. Tôi bái phục sự kiên cường của cô bé, nhưng mà ôi, đúng là trẻ con. Chúng đúng là những sinh vật khó hiểu.
“Anh đọc truyện cho em nghe trước khi ngủ được không?” cô bé hỏi Lowe.
“Tất nhiên rồi, bé yêu.” Anh ta vén một lọn tóc còn ẩm ra sau tai cô bé. “Đi đánh răng đi đã, anh sẽ…”
“Ana, em đi đâu thế hả?” Giọng Juno vọng vào từ ngoài hành lang, đầy lo lắng và hụt hơi. “Ana!”
“Em lại trốn Juno đúng không?” Lowe thì thầm.
Ana gật đầu, đầy tinh nghịch.
“Thế thì em mau chạy về với chị ấy đi.”
Cô bé bĩu môi. “Nhưng em muốn…”
“Liliana Esther Moreland! Quay lại đây ngay, đây là mệnh lệnh!”
Ana hôn chụt một cái lên má Lowe, lẩm bẩm điều gì đó đầy thích thú về việc râu anh chọc vào má nhột như thế nào, rồi sau đó lướt nhanh ra ngoài trong tà váy lấp lánh sắc xanh và hồng. Ánh mắt tôi nhìn theo cô bé, rồi dừng lại ở cánh cửa đang khép hờ, rất lâu sau khi cô bé biến mất.
Choáng váng.
Tôi thấy đầu óc quay cuồng. “Misery?”
Tôi quay sang nhìn Lowe. “Ana…? ” Tôi nuốt nước bọt. Bởi vì, không. Đó không phải câu hỏi chính xác. Thay vào đó: “Liliana sao?”
Anh ta gật đầu.
“Esther.” L. E. Moreland. “Tôi không… tôi không hề biết.”
Lowe lại gật đầu, ánh mắt nghiêm túc. “Misery. Tôi và cô cần nói chuyện.”
Gợi ý password chương 10: Tên người bạn thân nhất của Ana. Bao gồm 5 ký tự, viết hoa chữ cái đầu.
(Ví dụ: Đáp án là ‘Andersen’ => Password: Andersen
* Lưu ý: Tắt unikey/ đổi sang bàn phím tiếng Anh khi nhập pass để tránh lỗi telex)

Gửi phản hồi