Bride – Chương 4

Written by

·

Người ta thường bảo hãy giữ bạn bè ở gần, và giữ kẻ thù ở gần hơn. Đúng là nhảm nhí.

Ngoại trừ những cơn bốc đồng ngu ngốc thời trẻ trâu, tôi cá là đã hàng thế kỷ nay chưa có một Ma cà rồng nào đặt chân vào lãnh địa của Người sói.

Đêm qua, tôi đã cảm nhận rõ điều đó tận xương tủy khi gã tài xế chở tôi tiến sâu hơn qua con sông. Con mồn lèo của Serena cứ cựa quậy không yên trong chiếc lồng đặt cạnh bên, và tôi biết mình thực sự, hoàn toàn đơn độc. Sống chung với Loài người giống như ở một quốc gia khác, nhưng còn ở đây ư? Một thiên hà khác. Một cuộc thám hiểm không gian sâu thẳm.

Ngôi nhà tôi được đưa đến nằm bên một hồ nước, bao quanh ba mặt là những hàng cây cổ thụ gồ ghề, rậm rạp, mặt còn lại hướng ra làn nước phẳng lặng. Chẳng có nét gì giống hang động hay hầm ngầm như tôi từng hình dung về một chủng tộc liên quan đến sói, nhưng nó vẫn có nét kỳ lạ với chất liệu ấm cúng và những ô cửa sổ lớn. Cứ như thể Người sói đã bắt tay với thiên nhiên để cùng nhau tạo nên một công trình tuyệt mỹ vậy. Nhìn hơi chướng mắt, đặc biệt là sau khi tôi đã dành sáu tuần qua để di chuyển liên tục giữa sự lạnh lẽo vô trùng của lãnh địa Ma cà rồng và sự nhộn nhịp đông đúc của Loài người. Việc né tránh ánh nắng mặt trời sẽ là một vấn đề, và việc nhiệt độ ở đây luôn được giữ ở mức thấp hơn nhiều so với mức dễ chịu của Ma cà rồng cũng vậy. Nhưng mấy chuyện đó tôi lo được. Điều tôi thực sự đang gồng mình chuẩn bị tinh thần đối mặt là…

Vào năm thứ ba tôi làm Kẻ thế chấp, tại một bữa tiệc ngoại giao, tôi được giới thiệu với một mệnh phụ phu nhân lớn tuổi. Bà ta mặc một chiếc váy đính kim sa lấp lánh, và khi bà ta giơ tay lên véo má tôi, tôi nhận ra chiếc vòng tay cổ cổ của bà ta được làm từ những viên ngọc trai có hình dáng rất kỳ lạ nhưng lại rất đẹp.

Đó là răng nanh. Được nhổ ra từ xác chết của Ma cà rồng… hoặc từ những kẻ còn sống, biết đâu đấy.

Tôi đã không hét lên, không khóc, cũng không lao vào tấn công mụ già đó. Tôi đứng hình, đờ đẫn suốt phần còn lại của đêm tiệc, và chỉ bắt đầu hoàn hồn khi về đến nhà và kể lại cho Serena. Cậu ấy đã nổi giận đùng đùng thay tôi và ép người giám hộ ca đó phải hứa một điều: tôi sẽ không bao giờ bị ép buộc phải tham dự một buổi tiệc tương tự như thế nữa.

Dĩ nhiên, tôi vẫn phải đi. Rất, rất nhiều lần, và tôi đã chạm trán vô số kẻ hành xử giống như con mụ lấp lánh kia. Bởi vì những chiếc vòng tay, vòng cổ, hay những lọ máu đó chẳng qua chỉ là những thông điệp. Những màn phô diễn sự bất mãn với một liên minh vẫn còn gây tranh cãi trong mắt nhiều tầng lớp dù đã được thiết lập từ lâu.

Tôi còn chuẩn bị tinh thần cho những điều tồi tệ hơn nữa từ Người sói. Tôi sẽ chẳng ngạc nhiên nếu thấy năm đồng loại của mình bị đóng cọc ở ngoài sân, máu chảy đến chết. Thế nhưng, chẳng có chuyện đó xảy ra. Chỉ có một hàng cây sung dâu, và tiếng tim đập thình thịch như thỏ đế từ người bạn mới của tôi, Alex.

Ôi, Alex.

“Tôi biết tôi nói đây là nhà của Lowe, nhưng anh ấy là Alpha, nghĩa là có rất nhiều thành viên trong đàn ra vào, và những cận vệ của anh ấy sống trong vùng thì, ừm, gần như lúc nào cũng ở đây,” cậu ta vừa nói vừa dẫn tôi đi qua nhà bếp. Cậu ta còn trẻ, trông khá dễ thương, mặc một chiếc quần kaki với số lượng túi nhiều đến mức vô lý. Khi tôi gặp Juno lúc đầu ngày, rõ ràng cô ta muốn nhét tôi dưới một chiếc kính lúp khổng lồ rồi thiêu sống tôi, còn Alex thì chỉ đơn giản là đang khiếp sợ trước ý nghĩ phải dẫn một Ma cà rồng đi tham quan chỗ ở mới. Thế nhưng, cậu ta vẫn đang cố gồng gánh nhiệm vụ: một tay vuốt lại mái tóc sáng màu bù xù của mình để báo cho tôi biết rằng “Đã có, ừm, vài góp ý, rằng có thể cô sẽ muốn tích trữ, ừm… các thứ của cô trong chiếc tủ lạnh khác ở đằng kia. Nên nếu cô có thể… Nếu được... Nếu cô không phiền…”

Tôi giải thoát cho sự khổ sở của cậu ta. “Đừng để mấy túi máu be bét của tôi cạnh lọ sốt mayonnaise chứ gì. Hiểu rồi.”

“Vâng, cảm ơn cô.” Cậu ta gần như thở phào nhẹ nhõm đến sụm cả người. “Và, ừm, trong vùng này không có ngân hàng máu nào cho Ma cà rồng cả, vì, ừm, bởi vì…”

“Bất kỳ Ma cà rồng nào lảng vảng quanh đây đều sẽ bị diệt sạch chứ gì?”

“Chính xác. Ơ, khoan đã, không phải. Không, ý tôi không phải thế…”

“Tôi đùa thôi.”

“À.” Cậu ta vừa kéo mình về từ bờ vực của một trận đau tim. “Vậy nên, không có ngân hàng máu đâu, và đương nhiên cô không được tự do tự tại ra vào lãnh địa của chúng tôi…”

“Ôi không được á?” Tôi hít một hơi tỏ vẻ thảng thốt, rồi lập tức thấy tội lỗi khi cậu ta lùi lại một bước, tay mân mê cổ áo. “Xin lỗi nha. Lại đùa đấy.” Ước gì tôi có thể nở một nụ cười trấn an với cậu ta. Ý tôi là cười sao cho không giống như tôi sắp sửa xé xác tất cả những gì cậu ta yêu quý ấy.

“Cô có, ừm, có… sở thích nào không?”

“Sở thích á?”

“Kiểu như… AB, hay O âm tính, hoặc…”

“À.” Tôi lắc đầu. Kiểu hiểu lầm thường thấy, nhưng máu lạnh gần như không có vị gì cả, và những thứ duy nhất có thể ảnh hưởng đến mùi vị của nó lại chính là những lý do khiến người ta không được phép hiến máu ngay từ đầu. Chủ yếu là bệnh tật.

“Và khi nào thì cô…?”

“Ăn hả? Mỗi ngày một lần. Nhiều hơn khi trời chuyển ấm, sức nóng làm chúng tôi mau đói.” Cậu ta trông có vẻ buồn nôn khi nghe nhắc đến máu, biểu cảm này có vẻ hơi quá đà đối với một kẻ có thể biến thành sói và vồ chết cả bầy thỏ. Thế nên tôi lảng đi chỗ khác để cho cậu ta một phút hồi sức, đưa mắt ngắm nhìn bức tường đá tạo điểm nhấn và cái lò sưởi. Bất chấp sự lạnh lẽo, có điều gì đó rất vừa vặn ở ngôi nhà này. Như thể vị trí của nó vốn dĩ phải ở đây, được khắc họa giữa những tán cây và bờ nước.

Đây có lẽ là ngôi nhà đẹp nhất mà tôi từng ở. Cũng không tệ, xét đến việc có khả năng cao là tôi cũng sẽ bỏ mạng trong chính ngôi nhà này.

“Cậu có phải là một trong những cận vệ của anh ấy không?” Tôi hỏi Alex, quay lưng lại với những con sóng đang vỗ vào bến tàu. “Của More… ý tôi là của Lowe.”

“Không.” Cậu ta trẻ hơn, dịu tính hơn Juno. Không dè chừng và nghiêm nghị bằng, nhưng lại hay bồn chồn hơn. Tôi đã bắt quả tang cậu ta liếc trộm cái vành tai nhọn của mình tới ba lần rồi. “Ludwig cơ… Cận vệ từ nhóm của tôi là người khác.”

Cái gì của cậu ta cơ? “Lowe có bao nhiêu cận vệ vậy?”

“Mười hai.” Cậu ta khựng lại, nhìn chăm chằm vào chân mình. “Thực ra là mười một, giờ thì Gabrielle đã bị gửi đến…”

Gabrielle, tôi lưu lại cái tên này để tìm hiểu sau. Chúa ơi, đó có phải là bạn đời của anh ta không? Cô ta vừa là vợ vừa là cận vệ của anh ta à?

Alex hắng giọng. “Sẽ có người thay cho Gabrielle.”

“Là cậu hả?”

“Không, tôi không… Với lại tôi không cùng nhóm với cô ấy; phải là một người…” Cậu ta gãi cổ rồi im bặt. Ồ, thôi được rồi.

“Có ai ở gần đây không?” Tôi hỏi.

“Có chứ. Nhưng khái niệm ‘gần’ của chúng tôi hơi khác. Vì chúng tôi có thể…”

“Biến thành sói hả?”

“Không. À thì, cũng phải, nhưng…” Đôi gò má cậu ta thoáng ửng lên sắc ô liu. Chúa ơi, tôi nghĩ cậu ta đang đỏ mặt đấy. Vì tất nhiên là mặt họ sẽ chuyển sang sắc xanh rồi. “Hóa hình. Chúng tôi gọi đó là hóa hình. Chúng tôi không biến thành một sinh vật khác. Chúng tôi chỉ kiểu như chuyển đổi qua lại giữa hai chế độ cài đặt thôi.”

Lần này thì tôi mỉm cười thật, nhưng vẫn mím chặt môi. “Thích mấy thuật ngữ lập trình của cậu rồi đấy.”

“Cô thích công nghệ à?”

“Tôi thích những gì công nghệ có thể làm được.” Tôi tựa lưng vào bệ bếp. Sống với Loài người bao nhiêu năm nay, tôi vẫn thấy hoảng hồn trước việc các ngôi nhà lại có hẳn những căn phòng rộng tổ chảng chỉ để dành riêng cho việc chuẩn bị đồ ăn. “Vậy khi các cậu hóa hình thành sói, các cậu có còn suy nghĩ như bình thường không? Bộ não của các cậu có hóa hình theo luôn không?”

Alex nghiền ngẫm câu hỏi. “Vừa có vừa không. Có một số bản năng sẽ trỗi dậy mạnh mẽ và kiểm soát chúng tôi khi ở trong hình dạng đó, nhiều hơn bình thường. Ví dụ như khao khát săn mồi vô cùng mãnh liệt. Việc đuổi theo một mùi hương, truy lùng một kẻ thù. Đó là lý do tại sao cô có lẽ không nên tự tiện ra ngoài một mình để…”

“Tắm tiên vào nửa đêm hả?”

Cậu ta nhìn đi chỗ khác. Trông cậu ta cũng có nét đáng yêu, theo kiểu khiến người ta muốn thắt dây giày hộ và thổi phù phù vào cái đầu gối bị trầy xước của cậu ta vậy. “Cô có… Chắc là đồn nhảm thôi, nhưng tôi chỉ muốn xác nhận lại… Ma cà rồng không làm vậy đúng không?”

Tôi nghiêng đầu. “Không làm gì cơ?”

“Hóa hình thành động vật ấy. Không phải tôi tin vào mấy tin đồn về dơi đâu, nhưng lỡ cô định bay đi mất rồi…”

Tôi dám cá là Alex sẽ hợp cạ với Ana lắm đây. “Không nhé, tôi không biến thành dơi đâu. Dù nếu được thế thì cũng tuyệt đấy.”

“Được, thế thì yên tâm rồi.” Cậu ta có vẻ nhẹ nhõm hẳn. Tôi quyết định tận dụng cơ hội này, tỏ ra vừa tự nhiên vừa chỉ hơi tò mò một chút về xung quanh, rồi thản nhiên hỏi:

“Các cậu có thể hóa hình thành sói bất cứ khi nào mình muốn không? Hay chuyện trăng tròn chỉ là lời đồn thôi?”

“Tôi nghĩ là tùy thuộc vào từng người.”

“Tùy thuộc vào cái gì?”

“Vào việc Người sói đó mạnh đến mức nào. Việc có thể hóa hình theo ý muốn là biểu tượng của sức mạnh áp đảo. Việc có thể kiềm chế không hóa hình vào đêm trăng tròn cũng vậy.”

Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại buột miệng hỏi: “Còn Lowe thì sao? Anh ta có mạnh không?”

Alex bật cười đầy kinh ngạc. “Anh ấy là Người sói mạnh nhất tôi từng thấy. Và cũng là mạnh nhất mà ông nội tôi từng thấy luôn, mà ông tôi đã chứng kiến nhiều đời Alpha rồi đấy nhé.”

“Ồ.” Tôi cầm một cái muôi lên. Hoặc một cái xẻng lật thức ăn. Tôi quên mất cái nào là cái nào rồi. “Anh ta mạnh là vì có thể hóa hình bất cứ khi nào mình muốn à?”

Alex nhíu mày. “Không. Đó chỉ là một phần năng lực của anh ấy thôi, nhưng… ai cũng biết anh ấy sinh ra là để làm một Alpha.” Đôi mắt cậu ta bắt đầu sáng rực lên. Rõ ràng là một fan cuồng của Moreland. “Anh ấy là người chạy nhanh nhất, người truy vết giỏi nhất, và ngay cả mùi hương của anh ấy cũng chuẩn xác. Đó là lý do tại sao Roscoe đã đuổi anh ấy đi.”

“Cũng không phải một nước đi ngu ngốc, vì cuối cùng thì Lowe đã giết Roscoe còn gì.”

Alex chớp mắt nhìn tôi. “Anh ấy không giết ông ta. Anh ấy thách đấu ông ta, và Roscoe đã chết trong trận chiến đó.”

Chắc hẳn có những quy chuẩn văn hóa khác biệt ở đây mà tôi chưa hiểu hết, chưa kể theo những gì tôi biết thì Roscoe là một tên bạo chúa khát máu. Chết cũng chẳng tiếc gì, nên tôi không gặng hỏi thêm. “Bạn cùng nhà Lowe của tôi thường đi vắng cả ngày à?” Bây giờ đã khoảng sáu giờ tối, nhưng tôi không nghe thấy tiếng động của ai trong nhà cả. Hay là Moreland đang tránh mặt không muốn về nhà vì tôi đã làm ô uế nơi này bằng mùi của mình? Tôi đã đi tắm ngay khi vừa thức dậy, và ngâm mình rất lâu. Không hẳn là chìa ra một nhành ô liu hòa bình, nhưng… cũng là một quả ô liu rồi. “Còn Ana thì sao?”

“Ana đang ở với Juno.” Alex nhún vai. “Lowe đang đi giải quyết vụ phá hoại xảy ra sáng nay, và…”

Tôi nghiêng đầu nhìn, và đó là một sai lầm, tôi đã lộ rõ sự tò mò của mình. Alex lùi lại một bước, hắng giọng. “Thực ra thì, họ đang đi chạy bộ rồi,” cậu ta nói, và thề có Chúa, cậu ta là kẻ nói dối dở nhất mà tôi từng gặp. Suýt nữa tôi đã vỗ vai cậu ta, bảo cậu ta rằng cậu ta đang làm tốt lắm và sẽ không bị xuống địa ngục vì tội bịa chuyện đâu.

Thay vào đó, tôi lấn tới. “Cậu đã bao giờ thấy Con người trong ngôi nhà này chưa?”

“Con người á?” Chân mày cậu ta nhíu lại. “Ví dụ như ai?”

Gương mặt của Serena lướt qua tâm trí tôi. Cậu ấy đang đảo mắt nhìn tôi ngán ngẩm vì tôi đang mặc chiếc áo thun in hình thiên hà được tặng kèm khi mua một cây đèn dung nham. Ai lại mặc cái thứ này chứ, Misery? Không, ai lại đi mua đèn dung nham hả?

“Bất kỳ ai thuộc Loài người.” Tôi nhún vai đầy nghệ thuật. “Chỉ tò mò thôi.”

Tôi không nghĩ là cậu ta tin. “Tôi chưa bao giờ thấy một Con người nào trong lãnh địa của Người sói cả.” Cậu ta ném cho tôi một cái nhìn nghi ngờ. Tôi hơi lộ liễu quá rồi. “Và đây là nhà của Alpha. Một nơi để Người sói cảm thấy an toàn.”

“Ngoại trừ việc, giờ tôi đang sống ở đây.” Tôi xoay xoay chiếc nhẫn cưới bằng bạc trên ngón tay, một thói quen tôi vừa mới nhiễm trong chưa đầy hai mươi tư giờ qua. Tôi chưa bao giờ mặn mà với trang sức, nhưng có lẽ tôi sẽ giữ lại chiếc nhẫn này sau khi tìm thấy Serena và mọi chuyện kết thúc. Hoặc mua một trong mấy chiếc nhẫn đổi màu theo tâm trạng, loại nhẫn luôn mặc định là Ma cà rồng lúc nào cũng u sầu chỉ vì nhiệt độ cơ thể chúng tôi thấp. “Tại sao chứ?”

“Ừm, ý cô là sao?”

“Tôi chỉ ngạc nhiên là Lowe lại muốn có tôi ở bên cạnh thôi.”

“Hai người đã kết hôn rồi mà.”

“Nhưng có phải thật đâu. Tôi và Lowe đâu có gặp nhau trong một chuyến nghỉ dưỡng ở vùng biển Caribbean rồi đem lòng yêu nhau khi đang đi thi chứng chỉ lặn biển.”

“Đây không phải là chuyện yêu đương.”

Tôi nhướn mày.

“Việc để cô sống cùng anh ấy… đó là để bảo vệ. Để thực hiện một cam kết. Gửi đi một thông điệp. Mọi người đều biết cô không phải vợ thật của anh ấy, hay bạn đời định mệnh hay đại loại thế.”

À phải rồi, người bạn đời định mệnh lẫy lừng. Người có lẽ từng sống trong ngôi nhà này. Tôi gật đầu, không hoàn toàn hiểu rõ. Mà suy cho cùng, tôi cũng có hiểu Loài người hay Ma cà rồng đâu. Tôi chắc chắn Người sói có lý do riêng để làm những gì họ đang làm.

Giống như tôi cũng có lý do của riêng mình vậy.

“Vậy là tôi không nên tự ý ra ngoài một mình, nhưng ở trong nhà thì tôi có thể đi bất cứ đâu tôi muốn đúng không?”

Đôi vai của Alex thả lỏng hơn khi chủ đề câu chuyện được thay đổi. “Được chứ. Có lẽ cô nên tránh xa phòng của Lowe, phòng của Ana. Và phòng làm việc của anh ấy nữa.”

“Tất nhiên rồi.” Tôi mỉm cười nhẹ. Một nụ cười giấu nanh. “Thế phòng làm việc ở đâu vậy?”

Cậu ta chỉ tay về phía hành lang phía sau tôi. “Rẽ trái, rồi rẽ phải.”

“Tuyệt vời. Mong là tôi không bị lạc.” Tôi nhún vai một cách nhẹ tênh, và gieo vào đầu cậu ta lời nói dối đầu tiên: “Khả năng xác định phương hướng của tôi kém lắm.”

 

Lần đầu tiên tôi tìm kiếm thông tin trên mạng về L. E. Moreland, tôi chỉ tìm thấy hai thứ: một trang web GeoCities đã gần như khai tử dùng để quảng cáo cho một tay môi giới bất động sản đã sập tiệm, và một khoảng không vô định của sự trống rỗng.

Vì vậy, tôi đã tìm kiếm lại theo cách của các chuyên gia kiểm thử xâm nhập: phớt lờ mấy cái cánh cửa đi. Tôi nhảy qua một hai cái hàng rào, lách qua các khe hở của cổng, tận dụng những ô cửa sổ bị chủ nhà bỏ quên mở hờ một nửa.

Đó là lúc tôi phát hiện ra rằng Leopold Eric Moreland quá cố, người đã qua đời một cách thanh thản trên giường vào năm 1999, trước đó từng phải hòa giải ngoài tòa án cho một vụ kiện vì lơ là trách nhiệm ủy thác, và là một kẻ cuồng giống chó Yorkie. Và chẳng còn gì khác nữa.

Thế là tôi cởi bỏ chiếc mũ trắng của mình xuống. Và trong lần tìm kiếm tiếp theo, tôi không còn thèm lén lút quanh những cánh cửa khép hờ nữa, mà chuyển sang đập sập cả những bức tường. Nghĩ lại thì, lúc đó tôi có hơi liều thật. Nhưng tôi đang dần mất kiên nhẫn, bởi vì (không có ý xúc phạm ông bạn Leopold yêu động vật nhưng làm việc cẩu thả đâu) chẳng tìm thấy một hồ sơ ra hồn nào về L. E. Moreland cả.

Chỉ trừ một ngoại lệ duy nhất.

Nằm sâu trong một máy chủ của Con người có liên kết với văn phòng thống đốc, ẩn giấu trong một bản ghi nhớ được khóa bằng một số lượng mật khẩu nhiều đến hoang mang, tôi đã phát hiện ra một đoạn trao đổi liên quan đến một hội nghị thượng đỉnh diễn ra vài tuần trước đó. Khoảng thời gian mà Serena đã không xuất hiện vào đêm hẹn cùng đi giặt ủi đồ.

Dự kiến Lowe Moreland và M. Garcia sẽ có mặt, nội dung viết như vậy. An ninh sẽ được thắt chặt.

Tôi thích dữ liệu, thích những con số, thích tư duy mọi chuyện bằng logic và các bảng tổng hợp. Tôi chưa bao giờ là người hành động theo bản năng, nhưng vào khoảnh khắc đó, tôi biết, tôi chỉ biết chắc chắn rằng mình đang đi đúng hướng. Rằng Lowe Moreland chắc chắn phải có liên quan đến sự mất tích của Serena.

Vì vậy, tôi bắt đầu lùng sục thông tin về hắn 24/7. Tôi xin nghỉ việc. Nhờ vả các mối quan hệ. Dán mắt vào các cảnh quay từ camera an ninh. Dấn thân vào sâu trong các dark web, một nơi thậm chí còn tẻ ngắt hơn cả cái tên của nó. Sau nhiều tuần, tôi phát hiện ra một điều về Lowe Moreland: kẻ chịu trách nhiệm xóa sạch dấu vết kỹ thuật số của hắn giỏi gần bằng tôi.

Mà tôi thì lại cực kỳ giỏi, mẹ kiếp.

Khi tôi biết được từ Cha rằng Lowe là một Người sói, sự bảo mật nghiêm ngặt đó cũng có lý do chính đáng. Tường lửa của họ luôn thuộc hàng xuất sắc, mạng lưới của họ không thể bị hack. Tôi rất muốn được gặp kẻ đã duy trì hệ thống đó để hoặc là tôi sẽ trở thành fan cuồng của họ, hoặc là tôi sẽ đấm cho họ một trận. Nhưng khi rảo bước quanh ngôi nhà tuyệt đẹp của Lowe, nơi thậm chí còn rộng lớn hơn tôi tưởng, tôi biết điều đó sẽ không còn là vấn đề nữa. Bởi vì dù có một vài việc tôi không thể làm từ xa, nhưng nếu tôi trực tiếp ngồi trước một chiếc máy tính? Tới công chuyện liền, cưng à. Và một khi đã thâm nhập thành công, tôi sẽ lục lọi từng tài liệu, từng mẩu tin nhắn mà lũ Người sói có, tôi sẽ tìm ra Serena, và rồi…

Rồi.

Kế hoạch là gì thế?” Serena hẳn sẽ hỏi câu đó nếu cậu ấy ở đây, mặc dù mấy cái mưu đồ nhỏ nhặt mà cậu ấy vạch ra chẳng bao giờ thành hiện thực. Cậu ấy thích cái cảm giác lên kế hoạch hơn là bắt tay vào làm việc thực tế, và trái tim vốn sắt đá của tôi bỗng thắt lại một chút khi nghĩ đến việc tôi không thể trêu chọc cậu ấy về chuyện đó nữa.

Tôi chẳng có kế hoạch nào cả, chỉ có người duy nhất tôi từng quan tâm đã bị gạt ra khỏi cuộc đời mình. Và có lẽ hành động này của tôi hơi giống một thám tử nghiệp dư, cứ lén lút đi đi lại lại qua những hành lang lờ mờ tối với hy vọng tìm thấy một tấm bảng trắng có ghi dòng chữ “Danh sách những người bị Lowe làm cho biến mất”. Tôi đang cầu xin một điều gì đó, bất cứ điều gì, dẫu biết rõ rằng toàn bộ nỗ lực này có nguy cơ rất cao sẽ tan thành mây khói.

Một ý nghĩ khiến tôi có chút buồn nôn.

“Và cô ta đây rồi.”

Tôi giật bắn mình. Tin tốt là Lowe đã không về nhà sớm từ một việc chắc chắn không phải đi chạy bộ để rồi bắt quả tang cô dâu Ma cà rồng bốc mùi của hắn đang giả vờ nhận nhầm phòng làm việc của hắn với tủ để quần áo.

Còn tin xấu là…

“Cô đẹp lắm phải không?” gã Người sói lên tiếng.

Cậu ta trẻ hơn tôi, tầm khoảng mười tám tuổi. Khi cậu ta tiến lại gần, tôi cố gắng nhớ xem cậu ta là ai, tự hỏi liệu dáng người thấp, gầy guộc cùng chiếc mũi diều hâu kia có từng xuất hiện trong hôn lễ không. Nhưng cậu ta không có ở đó. Và tôi tin rằng cậu ta cũng mới nhìn thấy tôi lần đầu tiên.

“Tôi không nghĩ Ma cà rồng lại có thể đẹp đến thế.” Chẳng có chút ý khen ngợi nào trong lời nói của cậu ta cả. Cậu ta không hề tán tỉnh tôi, cũng chẳng cố làm tôi hoảng sợ. Chỉ đơn giản là đang tuyên bố một sự thật, rồi tiến thêm một bước nữa về phía tôi, và tôi chợt nhận thức rõ ràng rằng mình đang ở góc cuối hành lang. Cậu ta đang đứng chắn giữa tôi và lối ra.

“Cậu là ai?”

“Max,” cậu ta nói, nhưng không giải thích gì thêm. Có một vẻ gì đó lơ đễnh, gần như trống rỗng ở cậu ta. Mất phương hướng. Giống như cậu ta định đi bơi dưới hồ nhưng lại vô tình đi lạc vào đây mà không hề có chủ ý trước. “Tôi tự hỏi liệu Lowe có thích nhìn thấy cô lảng vảng quanh đây không. Vì cô xinh đẹp thế cơ mà,” cậu ta lẩm bẩm một cách vô cảm.

“Chắc là không đâu.” Tôi muốn đặt một cánh cửa ngăn cách giữa mình và Max, nhưng cánh cửa duy nhất tôi có thể với tới là phòng làm việc của Lowe đã khóa. Tôi liếc nhìn xung quanh để tìm một lối thoát khác, nhưng tất cả những gì tôi tìm thấy chỉ là một bức tranh vẽ con hươu cao cổ với chất lượng nghệ thuật đầy nghi vấn. Có lẽ tôi đang phản ứng thái quá chăng.

“Hoặc có thể anh ấy ghét cô, vì cô ép anh ấy phải nhớ lại.”

“Nhớ lại chuyện gì?” Chuyện này bắt đầu thấy bất ổn rồi đấy. “Tôi không muốn làm cậu giật mình đâu, nhưng cậu có phiền nếu tôi đi qua…”

“Nhớ lại những gì đồng loại của cô đã cướp đi từ anh ấy. Nó gần như nhiều bằng những gì họ đã cướp đi từ tôi. Vậy mà anh ấy lại đi lập liên minh với chúng như một kẻ phản bội. Anh ấy cưới cô, và hạ lệnh không ai được làm tổn hại đến cô.” Max đưa tay vuốt ngược mái tóc sẫm màu, rồi lắc đầu với vẻ mặt như không thể tin nổi. Trông cậu ta có vẻ lạc lõng đến tội nghiệp, khiến tôi quên bớt sự bất an của mình mà hỏi:

“Cậu ổn không đấy?”

Ánh mắt cậu ta bỗng sắc lẹm. “Sao tôi ổn được chứ?” Cậu ta tiến thêm một bước nữa, gần như dồn tôi vào sát tường. Mùi máu của cậu ta xộc vào mũi tôi, nóng hổi và khó chịu. Tiếng tim đập của cậu ta nện thình thịch vào tai tôi, dồn dập, nhanh đến mức không tưởng. “Sao tôi ổn được khi cô đang ở đây, trong nhà của Alpha của tôi, sau khi đồng loại của cô đã săn lùng người thân của tôi rồi nhồi bông cái đầu của họ để treo tường chứ.”

Bản năng từ cái thời mười bốn tuổi, khi tôi suýt bị đâm bởi một kẻ hoạt động bài xích Ma cà rồng giả làm nhân viên kiểm tra gas, trỗi dậy. “Vậy thì có lẽ chúng ta hòa rồi đấy, vì người của các cậu cũng lấy máu của đồng loại tôi để ngâm rượu rồi trộn với thức ăn gia súc còn gì.” Tôi luồn một tay vào túi quần jean, hy vọng tìm được bất kỳ thứ gì có thể làm vũ khí. Một chiếc chìa khóa, một cây tăm, hay thậm chí là một mẩu xơ vải, chẳng có gì cả.

Mẹ kiếp.

“Nói cho tôi biết đi.” Cậu ta tiến lại gần hơn. Tôi buộc mình phải giữ vững vị trí. “Cha cô còn sống chứ?”

“Theo như tôi biết thì còn.”

“Cha tôi thì không. Chị gái tôi cũng vậy.” Đôi mắt xanh lục của cậu ta long lanh và ngập nước. “Chị ấy bị sát hại năm tôi chín tuổi, khi đang tuần tra ở biên giới phía Đông Bắc, nơi mà thỉnh thoảng bọn Ma cà rồng cứ băng qua cho vui. Chị ấy chết để bảo vệ tôi và những đứa trẻ Người sói khác, và…” Những từ ngữ nghẹn lại nơi cổ họng cậu ta. Cảm xúc trắc ẩn dâng lên trong tôi. Lòng tôi chùng xuống, đinh ninh rằng cậu ta sắp sửa bật khóc nức nở.

Nhưng tôi đã lầm to, và tôi nhận ra điều đó quá muộn.

Cậu ta lao vút về phía tôi trong một sự bùng nổ năng lượng tàn bạo đột ngột. Cú va chạm từ cơ thể cậu ta khiến tôi tạm thời nghẹt thở… chỉ một thoáng thôi. Cậu ta là một Người sói nam, khỏe hơn nhiều, nhưng tôi đã quá quen với việc có kẻ muốn ám sát mình, và khi bàn tay cậu ta chộp lấy cổ tay tôi, những giờ phút tập luyện gian khổ lập tức kích hoạt phản xạ của cơ bắp. Đầu gối tôi thúc mạnh vào háng cậu ta và cậu ta rú lên đau đớn. Tôi tận dụng sự phân tâm đó để đẩy cậu ta ra, việc này không hề dễ dàng, nó đau điếng, nhưng đến khi tôi có thể hít thở bình thường trở lại thì cẳng tay tôi đã găm chặt cổ họng cậu ta vào tường, và gương mặt cả hai chỉ còn cách nhau vài inch.

Tôi không muốn làm cậu ta bị thương. Tôi sẽ không làm tổn thương cậu ta, ngay cả khi cậu ta đang gào lên những lời lăng mạ vào mặt tôi: “Tao sẽ giết mày” và “Đồ sát nhân” rồi “Con đỉa hút máu”.

Vì vậy, tôi vén môi lên, và để lộ cặp răng nanh của mình cho cậu ta thấy.

Tiếng gầm gừ trong cổ họng cậu ta ngay lập tức dịu đi thành một tiếng rên rỉ sợ hãi. Ánh mắt cậu ta cụp xuống nhìn sàn nhà, và sự căng cứng trong các thớ cơ cũng giãn ra. Tôi hít một hơi thật sâu, để đảm bảo rằng cậu ta không phải đang giả vờ, rằng cậu ta đã thực sự bình tĩnh lại và sẽ không lao vào tấn công tôi ngay khi tôi vừa buông tay, và…

Một đôi bàn tay khỏe gấp cả triệu lần Max giật phắt tôi ra. Những gì xảy ra tiếp theo quá mờ nhạt để có thể định hình, nhưng một giây sau, tôi đã là kẻ bị ép chặt vào bức tường đối diện. Lưng tôi đập vào khung của bức tranh con hươu cao cổ, và phía trước tôi thì đang ép sát vào một thứ gì đó cũng cứng nhắc không kém, nhưng lại ấm áp.

Cái đéo gì thế này, tôi nghĩ bụng, hoặc có khi tôi đã thốt ra thành lời luôn rồi.

Tôi cũng không chắc nữa. Bởi vì khi tôi mở mắt ra, tất cả những gì tôi thấy là Lowe Moreland đang cúi đầu nhìn tôi chằm chằm.

 


Gợi ý password chương 5: Họ và tên đầy đủ của 1 trong 4 Ma cà rồng trẻ thách nhau bơi qua sông, chạm vào lãnh địa của Người sói để bị bắt. Viết hoa các chữ cái đầu, không cách.

(Ví dụ: Đáp án là ‘Hans Christian Andersen’ => Password: HansChristianAndersen)

 

Gửi phản hồi

error: Content is protected !!

Khám phá thêm từ Thế giới Romantasy

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc